Den franske og indianske krig

Fra Wikipedia, den frie encyklopedi
Gå til: navigasjon, søk
Den franske og indianske krig
Konflikt: Syvårskrigen
Den franske og indianske krig
Kart over den østlige delen av Nord-Amerika med de franske (blå) og britiske (lyserød) områder, samt de viktigste fortene før utbruddet av krigen.
Dato 1754–1763
Sted Nord-Amerika
Resultat
Britisk seier.
Paristraktaten og Traktaten i Hubertusberg:
Hele Ny-Frankrike øst for Mississippielven overdras til Storbritannia og området vest for elven til Spania. Spansk Florida ble overdratt til Storbritannia
Parter
Storbritannia Storbritannia
Iroquois Irokeserføderasjonen
Storbritannia De tretten koloniene
Frankrike Frankrike
First Nation-allierte:
* Algonquin
* Lenape
* Wyandot
* Ojibwa
* Ottawa
* Shawnee
Styrker
3 900 soldater
7 900 militsmenn
2 200 innfødte (1759)
50 000 soldater og militsmenn (1759)
Syvårskrigen i
Nord-Amerika:

Den franske og indianske krig
Jumonville GlenFort NecessityFort BeauséjourMonongahelaLake George - Fort Bull - Fort Oswego - KittanningFort William HenryBloody Creek - Louisbourg - German Flatts - Fort CarillonFort Frontenac - Fort DuquesneFort LigonierTiconderogaLa Belle-Famille - Fort NiagaraBeauportQuebecSainte-FoyRestigouche - Thousand IslandsSignal Hill
Franske kolonifelttog
Brasil (1557–60) – Florida (1562–65) – Brasil (1612–15) – Marokko (1629) – Nord-Amerika (1641–1701) – Texas (1685–89) – Siam (1688) – Nord-Amerika (1689–97) – Nord-Amerika (1702–13) – Mississippi (1721–52) – Nord-Amerika (1721–1725) – Burma (1729–56) – Nord-Amerika (1744–48) – India (1746–48) – India (1749–54) – Nord-Amerika (1754–60) – Øst-Asia (1757–63) – Vietnam (1777–1820) – Nord-Amerika (1778–83) – Nord-Amerika og Asia (1778–83) – Haiti (1791–1804) – Santo Domingo (1796–1809) – Egypt-Syria (1798–1801) – Karibia (1804–10) – Indiskehav (1809–11) – Java (1811) – Hellas (1828–33) – Algerie (1830–47) – Mexico (1838–39) – Marokko (1844) – Filippinene (1844–45) – Argentina (1845) – Vietnam (1847) – Senegal (1854) – Cochinchina (1858–62) – Kina (1860) – Syria (1860–61) – Mexico (1861–67) – Japan (1863–64) – Korea (1866) – Nord-Vietnam (1873–74) – Tunisia (1881) – Madagaskar (1883) – Elfenbenskysten (1883–98) – Tonkin (1883–86) – Kina (1884–85) – Nord-Vietnam (1886–96) – Dahomey (1890) – Dahomey (1892–94) – Siam (1893) – Madagaskar (1895) – Tsjad (1898) – Sudan (1898) – Kina (1901) – Sudan (1909–11) – Marokko (1911) – Syria (1919–21) – Kilikia (1920–21) – Marokko (1920–26) – Vest-Afrika (1940) – Indokina (1940–41) – Syria-Libanon (1941) – Madagaskar (1942) – Nord-Afrika (1943) – Indokina (1945) – Sør-Vietnam (1945–46) – Indokina (1946–54) – Tunisia (1952–56) – Algerie (1954–62) – Kamerun (1955-1962) – Egypt (1956) – Marokko (1957–58) – Tunisia (1961)

Den franske og indianske krig er navnet på en niårig konflikt (1754–1763) i Nord-Amerika mellom Storbritannia, med sine kolonier og allierte blant indianerne (primært irokeserføderasjonen), mot Frankrike, samt dets kolonier og dets allierte blant indianerne (primært algonkinerne og huronene).

Den franske og indianske krig var den fjerde kolonikrigen mellom Frankrike og Storbritannia, men i motsetning til tidligere kriger startet denne på amerikansk grunn og spredte seg til Europa, hvor krigshandlingene fant sted i årene 1756–1763, kjent som syvårskrigen.[1] Krigen resulterte i britisk erobring av Ny-Frankrike øst for Mississippielven, samt Spansk Florida. For å kompensere sin allierte for tapet av Florida, overdro Frankrike Fransk Louisiana vest for Mississippi til Spania. Frankrikes kolonier i Nord-Amerika ble etter dette redusert til de små øyene Saint Pierre og Miquelon.

Slag og ekspedisjoner[rediger | rediger kilde]

USA
Canada

Referanser[rediger | rediger kilde]

  1. ^ Anderson, Fred (2000). Crucible of War: The Seven Years' War and the Fate of Empire in British North America, 1754-1766. New York: Knopf. ISBN 0-375-40642-5, s. 747.
  2. ^ «The Battle of the Monongahela». 1755. Besøkt 3. august 2013. 

Eksterne lenker[rediger | rediger kilde]

Commons Commons: Category:French and Indian War – bilder, video eller lyd